Tôi nhớ mình đã dừng lại và đi đến bên cô ấy, mắt không rời khỏi sự trong suốt của cô ấy. Tôi ôm lại nàng như có người ôm vợ, vòng tay qua eo nàng, tựa đầu vào vai nàng. Cô ấy nhìn chằm chằm vào mắt tôi qua gương, và tôi cảm thấy cô ấy giật mình. -Con có thấy mẹ con vẫn đẹp không Daniel? -Không chỉ mẹ đẹp… mẹ còn tuyệt nữa. Anh đưa một tay lên vuốt tóc tôi và chúng tôi nhìn nhau mỉm cười một lúc, nhìn vào mắt nhau mà không nói lời nào. Việc lắc lư cơ thể của anh ấy sang hai bên đối với tôi giống như vinh quang…… -Anh đang già đi Daniel…..anh có để ý không? Nó giống như một gáo nước lạnh…